Địa chỉ sưu tầm: Tác giả: Phan Dưỡng
Dân ca bài chòi: Hội An quê hương tôi
Tác giả: Phan Dưỡng
Hò khoan: À ơi… Nhìn ra sông Hoài trời xanh nước biếc
Ngó lại Chùa Cầu tha thiết nhớ nhung
Xa quê rồi lại tương phùng
Hội An ta đó cùng chung tấc lòng.
Lối xuân nữ: Tôi dạo bước trên đường xưa phố cũ
Bến đò ngang còn đưa khách sang sông
Thuyền ai chở nặng tấm lòng
Người con xa xứ vẫn mong ngày … về.
Xuân nữ: Hàng dừa in bóng sông quê
Nhớ ngày xưa, giữa trưa hè trèo cao
À ơi câu hát năm nao
Ru tôi vào giấc ngủ sâu ấm nồng
Lời mẹ ru đưa tôi đi khắp chốn
Từ Lai Nghi xuống Cửa Đại sóng đưa
Nhớ Phố Hội, một chiều mưa
Thương ai quảng gánh còn chưa kịp về
Cổ bản: Thắm màu gạch đỏ gốm nung
Thổi hồn vào đất hòa cùng phố xưa
Đất phù sa thấm bàn tay người thợ
Cho tinh hoa làm rạng rỡ Thanh Hà
Ngói âm dương đẹp mái nhà
Để Kim Bồng trổ tài hoa cùng người
Từng thớ gỗ đơn sơ mộc mạc
Qua bàn tay đẽo gọt ngày đêm
Bức tranh sơn thủy hiện lên
Rồng bay phượng múa in trên gỗ vàng.
Vè Quảng: Cổ Cò mặt nước mênh mang
Sông quê tưới mát những hàng rau thơm
Dáng ai gánh nước sớm hôm
Cần cù chăm bón vai sờn áo nâu
Mồ hôi đổ xuống ruộng sâu
Làm nên Trà Quế một màu xanh tươi.
Hò Quảng: Dừng chân ghé lại bên đàng
Ăn tô mì Quảng bên hàng quán xưa
Nhìn xa đôi gánh đong đưa
Ngỡ đâu kỉ niệm như vừa qua đây
Đậm đà hương vị đất này
Cao lầu ngõ phố ớt cay thơm nồng
Ôi quê hương nặng tấm lòng
Hội An đất mẹ mênh mông tình người.