|
Hò khoan:
À ơi! Em chèo thuyền trên sông Hoài Phố
Buồm căng lộng gió, chừ em ngó lại quê mình
Đất Chùa Cầu trăm năm còn đó
Tình Hội An muôn thưở khó phai
Hỡi người du khách vãng lai
Thương quê yêu kiễng, nhớ ai mà đem lòng sầu
Khoan hố hợi là hò khoan.
Hò quảng:
Tiếng ai hò ngân nga trong nắng sớm
Nghe ngọt ngào âm điệu quê hương
Ơi Hội An tôi mến tôi thương
Nửa ngàn năm ấy vấn vương lạ lùng
Tôi yêu mái ngói rêu phong
Thuyền rồng trôi dưới chập chùng bóng mây
Lững lờ khói quyện nhà ai
Chập chờn như tỉnh như say giữa chiều
Xuân nữ:
Lung linh dáng phố yêu kiều
Lặng yên như dấu những điều rất xa
Chuông chùa từng tiếng ngân nga
Vẳng đưa trong gió khi xa khi gần
Chùa Cầu áo trắng ai sang
Nón che nghiêng dưới nắng vàng dịu êm
Bâng khuâng một tiếng rao đêm
Tiếng rao thánh thót rơi trên nẻo đường
Con đò trôi giữa mù sương
Con đò trôi giữa phố phường mùa mưa
Đò xuôi theo những hàng dừa
Đò xuôi Cửa Đại đò qua bến gành
|
Xáng xê: Ai người lữ khách sang sông
Đò ngang ghé bến Kim Bồng chiếu hoa
Bàn tay người thợ tài hoa
Đã từng dệt gấm theo hoa phố phường
Đất này đâu cũng quê hương
Cầu tre bến nước nẻo đường thân quen
Trải qua lửa đạn bao phen
Mà màu xanh vẫn tơ duyên cùng người
Cẩm Thanh dừa nước tốt tươi
Ngàn năm đất mãi cùng người đứng lên
Cẩm Châu ruộng lúa mông mênh
Rau xanh Trà Quế hương thơm ngọt ngào
Hò quàng: Về thăm Tân Hiệp Đảo xa
Cù Lao chim yến khúc ca tâm tình
Quê hương trong sắc thanh bình
Sông Hoài biết mấy nghĩa tình vấn vương
Hội An tôi mến tôi thương
Đường xưa phố cũ hàng dương con người
Xuân nữ: Hội An quê mẹ tôi ơi
Khúc dân ca cả một đời nâng niu
Hội An qua nét phố rêu
Hội An ngọn lửa tình yêu tim mình
Ai người du khách dừng chân
Nhớ chăng câu hát ngọt lành ca dao
Hát ru: À ơi! Ai qua phố Hội Chùa Cầu
Để thương mà để nhớ để sầu cho ai
Để sầu cho khách vãng lai
Để thương để nhớ cho ai chịu sầu.
|