Địa chỉ sưu tầm: Phụng Sơn
HƯƠNG NGỌC LAN
Phụng Sơn
Ngâm thơ: Một dạo anh về thăm Hội An
Phố già nua đón bước chân hoang
Gặp em tóc xõa đi vào lớp
Sách vở lên mùi hương ngọc lan
Hò quảng: Nón lá làm duyên chao nghiêng trời thị xã
Nhịp guốc khua rộn rã buôi tan trường
Áo bay vũ khúc nghê thường
Cho bừng hoa nắng con đường ngọc lan
Một lần như đã trăm năm
Nghe mùi hương nhớ miên man suốt đời
Dù mai góc biên chân trời
Vẫn nhớ về Phố Hội, nhớ người anh trương
“Lòng anh như hoa hướng dương
Trăm nghìn đô lại một phương mặt trời.
Lý chiêu quân: Mấy ai quên cái thuở ban đầu (2lan)
Dầu bao kỷ niệm đã hoen màu ….thời gian
Đã như lỡ một cung đàn
Đê lại vô vàn tiếc thương(nhạc)
Thuở nào xưa, em thả sợi tóc bồng
(Thắt trong ta) 2lan mấy vòng oan nghiệt
Sợi tơ lòng vướng vít mãi nào thôi.
Xuân nữ: Lần tay mấy tuổi xa người
Đêm nghe tiếng hát mà đầy vơi nỗi niềm
Đói lòng ăn nữa trái sim
Uống lưng bác nước đi tìm người thương
Đò đưa tới bến đò ngừng
Thương nhau ai nở nửa chừng lại thôi
Bây giờ hai đứa hai nơi
Xa xôi xin gửi một lời sắc son
Trăm năm bia đá dẫu mòn
Tình thơ Phố Hội mãi còn vấn vương
Em và con phố thân thương
Là trang cô tích nồng hương một đời./.