Địa chỉ sưu tầm: Phùng Sơn
LỜI RU CỦA MẸ
Phùng Sơn
Lý tang tít: Ru hời…ru hỡi…là ru…
Tiếng à ơi vang đêm trường xa vắng
Mẹ ru muồi (2) năm tháng giấc hồn nhiên
Mẹ kể lên đời cô Tấm dịu hiền
Và biết bao nàng tiên khung trời hoa bướm
Dòng sữa ca dao nuôi con lớn từng ngày
Hết nằm nôi con thơ dần khôn lớn
Học trường gần (2) rồi lại học trường xa
Đời hắt hiu sờn vai áo mẹ già
Nào quản chi ngược xuôi dãi dầu sương gió
Nắng xế mưa mai dần phai tóc mẹ hiền
Vọng Kim Lang Mấy thu qua, lê gót nơi quê người.
Tiếng ru hời vẫn vọng mãi trong tim.
Nhắc bao tháng năm êm đềm bên mẹ sống vui hồn nhiên (nhạc).
Chạnh lòng thương người quê nhà chiếc bóng,
vẫn mong đợi, mòn mỏi mấy năm qua,
hết Đông sang Hạ màu tóc đã pha sương.
Đứa con bây giờ lang bạt kiếp tha hương (nhạc).
Từng đêm, trong giấc chiêm bao, ngân nga lời mẹ bay cao.
À ơi! từng lời ca dao khiến con bỗng quặn đau…
Xuân nữ: Như con nước mãi xuôi về biển cả
Dòng thời gian hết Hạ lại sang Thu
Trông con mắt mẹ đã mờ
Nắng mưa đã nhuộm bạc phơ mái đầu
Mẹ ơi! Chín chữ Cù Lao
Tình sông nghĩa biển chất cao muôn trùng.
Hò quảng: Giữa đời gió táp mưa tuôn
Lời ru của mẹ vẫn luôn ngọt ngào
Mẹ là bóng mát trên cao
Trăm sông nghìn suối chảy vào đại dương
Nên dù lưu lạc ngàn phương
Trong con luôn có một quê hương… để nhớ về./.