Địa chỉ sưu tầm: Thơ: Đỗ Trung Quân; Nhạc: Giáp Văn Thạch; Lời dân ca: Phùng Sơn
Quê hương
Thơ: Đỗ Trung Quân
Nhạc: Giáp Văn Thạch
Lời dân ca: Phùng Sơn
Nhạc: “Quê hương là chùm khế ngọt… Êm đềm khua nước ven sông”
Xuân nữ: Quê hương tuổi thơ là con diều nhỏ
Những chiều vàng lộng gió vút lên khơi
Tuổi hồn nhiên rộn rã tiếng cười
Hái hoa đuổi bướm rong chơi trên … đồng
Quê hương là một chuyện lòng
Mùa em mắt biếc môi hồng kiêu sa
Biết nhau từ thuở mười ba
Đến năm mười tám vẫn là người dưng
Gặp nhau lòng cứ ngại ngùng
Tình sao muốn ngõ vẫn nói không nên…lời
Hồ quảng: Tình yêu đó như nụ hoa chưa nở
Nắng sớm mưa chiều chẳng sợ tàn phai
Nên xa nhau đã mấy năm dài
Vẫn nhớ về một thuở cùng ai chung đường
Em là một góc quê hương
Chiếc nôi hồng kỷ niệm thân thương một đời
Lý đa đa: Nghe trong tim kỷ niệm xưa thoảng đưa hương mùa cũ
Lối nhỏ ai về nắng rải trắng hoa cau
Nón lá nghiêng nghiêng mắt biếc hoen sầu
Nhớ ơi một thuở ban đầu khó quên…
Nhạc: “Quê hương là cầu tre nhỏ…sẽ không lớn nỗi thành ngưòi”
Xuân nữ: Quê hương với mẹ già như chẳng khác
Suốt một đời toả bóng mát trong ta
Là dòng sông chở nặng phù sa
Nuôi xanh mượt từng nương dâu, ruộng lúa
Là khúc ca dao hoà vào dòng sữa
Để con thơ khôn lớn nên người
Theo ta đến tận cuối đời
Ngọt ngào tha thiết những lời mẹ ru
Trăng còn khi tỏ khi mờ
Lời ru của mẹ thiên thu…vẫn bên lòng…
Lý ru con: Ơi à ơi! Mẹ ru thiết tha đêm ngày
Bao tình thương, mẹ ru theo từng nhịp võng
Bát ngát bóng luỹ tre xanh
Ngạt ngào hương hoa cau thơm nồng
Có nghìn đàn bướm tung tăng
Bay vào từng giấc mơ hồng…(2)
Ơi mẹ ơi!...Quê nhà ơi!...