|
Hò khoan: À ơi! Đi đâu cũng nhớ vầng mây trắng
Sớm chiều ôm ấp rặng Hải Vân
Đi đâu lòng cũng bâng khuâng
Nhớ về quê mẹ tình thâm nặng tình
Khoan hố hợi là hò khoan...
Xuân nữ: Ôi tiếng hát của dòng sông xứ sở
Tiếng cội nguồn muôn thuở thiết tha
Tiếng ngàn năm hào khí ông cha
Khúc dân ca ngọt ngào lời ru đất mẹ
Khúc hát một thời để nhớ
Khiến lòng tôi xao xuyến bồi ...hồi
Thu Bồn ơi! Quảng Nam ơi!
Có nghe trong gió vọng lời thiết tha
Lâu rồi cứ ngỡ hôm qua
Còn vang nhịp bước khúc ca quân hành
Cổ bản: Những người lính đáp lời tổ quốc
Quyết xông pha vào cuộc trường chinh
Băng qua gian khổ hy sinh
Bắt quân cướp nước phải đền máu xương
Đât Quảng Nam trung dũng kiên cường
Những người con đất Quảng thẳng dương cờ hồng
Quân đi đất lở trời long
Niềm tin luỹ thép thành đồng không lay
Xàng xê: Những người lính chân đồng vai sắt
Đêm ngủ hầm đói rét trường sơn
Trắng rừng chất độc da cam
Cùng chung ấm lạnh gian nan những ngày
Từng khi gian khổ đắng cay
Hành quân đi giữa pháo bầy đạn bom
Chia nhau cơn sốt giữa rừng
Ôm nhau hát giữa tình thương chân thành
|
Vè quảng: Đồng đội tôi có bạn không về
Trái tim còn nặng lời là thề nước non
Có người tàn cuộc chiến tranh
Trở về quê cũ tan là tành còn đâu
(Mái nhà xưa đã vùi sâu)2
Nửa phần thân thể đớn đau tật nguyền
Đồng đội tôi kẻ còn người mất
Đã đấu tranh cho hạnh phúc tương lai
(Cho ngày đỏ rợp cờ bay)2
Trời quê lộng gió nắng mai tươi hồng
Đất hồ lòng hán: Đây tâm huyết đây niềm tin gửi lại
Mong từ đây con cháu ghi lòng
Noi theo truyền thống cha ông
Điểm tô đất mẹ (ân tình)2 thắm tươi
Bao thế hệ kiên cường tranh đấu
Cho ngày nay, cho ngày mai ta cả cuộc đời
Đừng như bèo dạt mây trôi
Tuổi xuân đừng để (đời xuôi) theo dòng
Hãy vươn tới chân trời rộng mở
Đem sức minh gìn giữ quê hương
Dựng xây đất Quảng quê hương
Bừng lên dưới ánh (hồng dương)2 sáng ngời
|