THU BỒN ƠI

Địa chỉ sưu tầm: Thơ: Thân Văn Lào - Chuyển thể dân ca: NSUT Đỗ Linh

THU BỒN ƠI         Thơ: Thân Văn Lào - Chuyển thể dân ca: NSUT Đỗ Linh

Vọng Kim lang:    Hỡi con sông có tự bao giờ

            Ta thẩn thờ vì yêu quý sông quê

            Cái tên Thu Bồn giờ ai đặt tên sông

            Ngọt ngào trong lành xuôi dòng tắm mát

            Tưới bao ruộng đồng bồi đắp phù sa.

            Cho cây thắm tươi đâm chồi cành nảy lộc sắc muôn cành hoa

            Cho em bước sang bến bờ anh ngồi chờ ngẩn ngơ nhìn sông.

            Gìơ đây bỗng thấy buâng khuâng -ánh trăng xa mờ trên sông

            Thuyền trôi ngược dòng mênh mông như dáng ai đang chờ trông.

 

Xuân nữ:        Mênh mông bến nước sông quê

            Thuyền em xuôi ngược đi về bến xưa

            Mái chèo nhẹ sóng ta đưa

            Lặng nghe câu hát người xưa vọng về

            À ơi..dẫu đi mấy dặm Sơn khê

            Lòng không quên được sông quê Thu bồn

            Tay em hái lá dâu non

            Để anh chờ tầm ơ đợi mỏi mòn vì dâu

            Sông Thu ai bắc nhịp cầu

            Để em đây phải dải dầu cùng tơ

            (Mà con sông có tự bao giờ)

            Để em yêu em phải thẩn thờ vì sông

            Thu Bồn ai đặt tên sông

            Bao năm bồi đắp cho đồng phù sa

            Cho cây kết trái đơm hoa

            Cho em xuống bến để qua bến bờ

            Anh nhìn nuối tiếc ngẩn ngơ

            Nhớ em từ chốn bến chờ hẹn ai

            Sông cho nước sông cho đời

            Lắm khi trái gió trở trời đổ mưa

            Vậy mà! nhẹ nhàng tha thiết đong đưa

            Mượt mà hiền dịu khi chưa đến hè.

 

Xàng xê luỵ:    Dòng sông ôm quyện luỹ tre

            Em yêu em quý khi về đến đây

            Sông mang nước tưới luống cày

            Cho bao thế hệ đất này hồi sinh

            Sông quê soi bóng đôi mình

            Đêm về trăng nước lung linh ánh hồng.

 

Hò quảng:        Đứng trên thuyền mát cả lòng

Tự hào ta có một dòng sông Thu

            Sông qua bao cảnh mây mù

            Sông biết hát, biết nhận thù xuống dòng sâu

            Nước xanh thắm mãi một màu.

            Thu Bồn ơi! Ngàn năm sông mãi bắt cầu tình ta

            Sống cùng bè bạn gần xa

            Thương yêu sông nước (quê ta)Thu Bồn.