Địa chỉ sưu tầm: Phùng Sơn
TRĂNG NƯỚC HOÀI GIANG Phùng Sơn
Hò khoan: À ơ … Trăng tự nghìn xưa đến rằm thì sáng tỏ
Trăng về Phố cổ đêm mười bốn trăng thanh
Hoài Giang trăng nước lung linh
Phố xưa thêm vẻ hữu tình…nên thơ
ĐHLH: -Trăng lưu luyến vương tình Phố Hội
Nghìn hoa đăng rực rỡ muôn màu
Tiếng đàn nhịp khách bay cao
Ru ta lạc bước lạc vào (2 lần) cõi mơ
-Những ánh mắt, nụ cười rạng rỡ
Những lời chào cởi mở, tình thân
Người người dù Bắc, Trung, Nam
Thấy như lòng xít lại gần (2 lần) với nhau
Xuân nữ: Trăng nghiêng soi mái Chùa Cầu
Rêu phong lớp lớp lên màu thời gian
Kỳ khu từng nét hoa văn
Bàn tay, khối óc nghệ nhân Kim Bồng
Tháng năm dù lấp bụi hồng
Dấu son muôn thuở vẫn không phai nhòa
Vè Quảng: Rộn ràng lớp học dân ca
Những mầm xanh mới kết hoa đơm chồi
Trăm năm sự nghiệp trồng người
Khúc dân ca mãi mãi đời đời ngân vang
Hò khoan-đối đáp, hội Tao Đàn
Thú vui tao nhã của dân gian một thời
Xuân Nữ: Mãi mê nghe hát bài chòi
Để con nó khóc cho lòi rún ra
Bài chòi diễn xướng dân ca
Trẻ già ưa thích, gần xa tiếng đồn
Văn hóa xưa được bảo tồn
Giữ thơm muôn thuở chút hồn phố xưa
Hồ Quảng: Phố ta ơi! Thương mấy cho vừa
Người đông phố chật vẫn thừa tình nhân
Ra về lòng mãi bâng khuâng
Tưởng như hồn phố níu chân chẳng cho về
Hò khoan: À ơ…Người về ta chẳng cho về
Ta níu áo lại, ta đề bài thơ
Hồ Quảng: Hoa đăng thắp sáng đêm mơ
Dừa soi bóng nước, con đò đưa trăng
Mình về có nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ đêm trăng (2 lần) Phố Hoài.