VỀ BẾN SÔNG XƯA

Địa chỉ sưu tầm: Thơ: Lê Ngọc Nam; Chuyển thể dân ca: NSƯT Đỗ Linh

VỀ BẾN SÔNG XƯA                                          Thơ: Lê Ngọc Nam

Chuyển thể dân ca: NSƯT Đỗ Linh

 

Đọc Thơ:        Có một dòng sông chảy qua đời tôi, chảy qua làng tôi

            Có một dòng sông chảy qua năm tháng

Làm nên quê tôi, tắm mát đời tôi! 

Thu Bồn ơi! Thu Bồn!

 

Lý vọng phu:        Chừ tôi về - về với bến sông xưa 

            Của tuổi thơ phơi nắng - đi tắm mưa một thời

            Sông bên lở bên bồi - chảy trong tôi từ bao năm tháng

            Sông quê mẹ dịu dàng - còn soi bóng con đò đưa

            Cánh cò chiều còn bay chớp trắng - giăng như lụa tơ vàng

            In mây gợn mơ màng - Chừ về bến sông xưa 

Bao nhiêu ký ức - là về quay về - là về quay về

 

Xuân nữ:         Quên sao được những giờ trốn học

Lũ trẻ chúng tôi ngụp lặn nô đùa

Chia hai phe làm giặc giả ăn thua

Rồi ném nhau từng mảnh vỏ dưa trái xoài

Khi gió nồm lên tung cánh diều bay

Cởi trần nằm trên cát lòng đầy ước mơ

Mơ được bay lên như cánh diều bay

Chao trên sông nước mà lòng say quê mình

 

Cổ bản:        Nhưng rồi giặc đến đốt làng tôi trơ trụi 

Lập bốt dồn dân bom đạn xới cày

Bao nhiêu cực khổ đắng cay

Trút lên từng mái nhà xiêu vẹo từng bầy trẻ thơ

Trực thăng tàu giặc nhởn nhơ

Xả xuống hàng tấn đạn phủ bờ làng tôi

Lênh láng trên sông máu đỏ ùn trôi

Dòng sông yên lặng trong tôi bây giờ

 

Xuân nữ:         Rồi theo bộ đội tôi đi làm liên lạc

Đêm đêm về lại với dòng sông

Tàu giặc bủa vây quần đảo trên không

Dòng sông cuộn sóng trào dâng căm thù

Quê hương khói lửa mịt mù

Bước chân liên lạc dạn dày trong tôi

Rồi sông ôm tôi chở che như tình mẹ

Rồi một ngày tôi biền biệt đi xa

Xốn xang nỗi nhớ quê nhà 

Nhớ Thuận Tình bến đình Cửa Đại xốn xang nao lòng

Mẹ già tựa cửa đợi trông

Thương con gian khổ quặn lòng đắng cay

Nhớ quê tôi tính từng ngày

Bao nhiêu năm tháng đã đỗi thay nhường nào 

Nay tôi về lại bến sông xưa

Đầu đã bạc tuổi thơ không còn nữa

Lũ bạn ngày xưa đứa còn đứa mất

Chuyện kể thâu đêm nước mắt đong đầy

Giờ đây trên bến sông này

Bên bồi bên lở như ngày năm xưa

Qua sông cũng chuyến đò đưa

Thu Bồn ơi! Thu Bồn còn đợi người xưa quay v

VỀ BẾN SÔNG XƯA                               Thơ: Lê Ngọc Nam - Chuyển thể dân ca: NSƯT Đỗ Linh

Đọc Thơ:    

Có một dòng sông chảy qua đời tôi, chảy qua làng tôi

Có một dòng sông chảy qua năm tháng

Làm nên quê tôi, tắm mát đời tôi! 

Thu Bồn ơi! Thu Bồn!

 

Lý vọng phu:    

Chừ tôi về - về với bến sông xưa 

Của tuổi thơ phơi nắng - đi tắm mưa một thời

Sông bên lở bên bồi - chảy trong tôi từ bao năm tháng

Sông quê mẹ dịu dàng - còn soi bóng con đò đưa

Cánh cò chiều còn bay chớp trắng - giăng như lụa tơ vàng

In mây gợn mơ màng - Chừ về bến sông xưa

Bao nhiêu ký ức - là về quay về - là về quay về

 

Xuân nữ:         

Quên sao được những giờ trốn học

Lũ trẻ chúng tôi ngụp lặn nô đùa

Chia hai phe làm giặc giả ăn thua

Rồi ném nhau từng mảnh vỏ dưa trái xoài

Khi gió nồm lên tung cánh diều bay

Cởi trần nằm trên cát lòng đầy ước mơ

Mơ được bay lên như cánh diều bay

Chao trên sông nước mà lòng say quê mình

 

Cổ bản:        

Nhưng rồi giặc đến đốt làng tôi trơ trụi 

Lập bốt dồn dân bom đạn xới cày

Bao nhiêu cực khổ đắng cay

Trút lên từng mái nhà xiêu vẹo từng bầy trẻ thơ

Trực thăng tàu giặc nhởn nhơ

Xả xuống hàng tấn đạn phủ bờ làng tôi

Lênh láng trên sông máu đỏ ùn trôi

Dòng sông yên lặng trong tôi bây giờ

Xuân nữ:         

Rồi theo bộ đội tôi đi làm liên lạc

Đêm đêm về lại với dòng sông

Tàu giặc bủa vây quần đảo trên không

Dòng sông cuộn sóng trào dâng căm thù

Quê hương khói lửa mịt mù

Bước chân liên lạc dạn dày trong tôi

Rồi sông ôm tôi chở che như tình mẹ

Rồi một ngày tôi biền biệt đi xa

Xốn xang nỗi nhớ quê nhà 

Nhớ Thuận Tình bến đình Cửa Đại xốn xang nao lòng

Mẹ già tựa cửa đợi trông

Thương con gian khổ quặn lòng đắng cay

Nhớ quê tôi tính từng ngày

Bao nhiêu năm tháng đã đỗi thay nhường nào 

Nay tôi về lại bến sông xưa

Đầu đã bạc tuổi thơ không còn nữa

Lũ bạn ngày xưa đứa còn đứa mất

Chuyện kể thâu đêm nước mắt đong đầy

Giờ đây trên bến sông này

Bên bồi bên lở như ngày năm xưa

Qua sông cũng chuyến đò đưa

Thu Bồn ơi! Thu Bồn còn đợi người xưa quay về.