Tìm kiếm

HƯƠNG NGỌC LAN

HƯƠNG NGỌC LAN

                                        HƯƠNG NGỌC LAN

                                Phụng Sơn

Ngâm thơ:        Một dạo anh về thăm Hội An

            Phố già nua đón bước chân hoang

            Gặp em tóc xõa đi vào lớp

            Sách vở lên mùi hương ngọc lan

 

Hò quảng:        Nón lá làm duyên chao nghiêng trời thị xã

            Nhịp guốc khua rộn rã buôi tan trường

            Áo bay vũ khúc nghê thường

            Cho bừng hoa nắng con đường ngọc lan

            Một lần như đã trăm năm

            Nghe mùi hương nhớ miên man suốt đời    

            Dù mai góc biên chân trời

            Vẫn nhớ về Phố Hội, nhớ người anh trương

            “Lòng anh như hoa hướng dương

            Trăm nghìn đô lại một phương mặt trời. 

 

Lý chiêu quân:    Mấy ai quên cái thuở ban đầu (2lan)

            Dầu bao kỷ niệm đã hoen màu ….thời gian

            Đã như lỡ một cung đàn

            Đê lại vô vàn tiếc thương(nhạc)

            Thuở nào xưa, em thả sợi tóc bồng

            (Thắt trong ta) 2lan mấy vòng oan nghiệt

            Sợi tơ lòng vướng vít mãi nào thôi.

 

Xuân nữ:        Lần tay mấy tuổi xa người

            Đêm nghe tiếng hát mà đầy vơi nỗi niềm

            Đói lòng ăn nữa trái sim

            Uống lưng bác nước đi tìm người thương

            Đò đưa tới bến đò ngừng

            Thương nhau ai nở nửa chừng lại thôi

            Bây giờ hai đứa hai nơi

            Xa xôi xin gửi một lời sắc son

            Trăm năm bia đá dẫu mòn

            Tình thơ Phố Hội mãi còn vấn vương

            Em và con phố thân thương

            Là trang cô tích nồng hương một đời./.




 

    

 

HỘI AN TÔI YÊU

HỘI AN TÔI YÊU

HỘI AN TÔI YÊU                            Phạm Phú Sương

 

Hò khoan:     

À ơi! Em chèo thuyền trên sông Hoài Phố

Buồm căng lộng gió, chừ em ngó lại quê mình

Đất Chùa Cầu trăm năm còn đó

Tình Hội An muôn thưở khó phai

Hỡi người du khách vãng lai

Thương quê yêu kiễng, nhớ ai mà đem lòng sầu

Khoan hố hợi là hò khoan.

 

Hò quảng:

Tiếng ai hò ngân nga trong nắng sớm

Nghe ngọt ngào âm điệu quê hương

Ơi Hội An tôi mến tôi thương

Nửa ngàn năm ấy vấn vương lạ lùng

Tôi yêu mái ngói rêu phong

Thuyền rồng trôi dưới chập chùng bóng mây

Lững lờ khói quyện nhà ai

Chập chờn như tỉnh như say giữa chiều

 

Xuân nữ:        

Lung linh dáng phố yêu kiều

Lặng yên như dấu những điều rất xa

Chuông chùa từng tiếng ngân nga

Vẳng đưa trong gió khi xa khi gần

Chùa Cầu áo trắng ai sang

Nón che nghiêng dưới nắng vàng dịu êm

Bâng khuâng một tiếng rao đêm

Tiếng rao thánh thót rơi trên nẻo đường

Con đò trôi giữa mù sương

Con đò trôi giữa phố phường mùa mưa

Đò xuôi theo những hàng dừa

Đò xuôi Cửa Đại đò qua bến gành

Xáng xê:        Ai người lữ khách sang sông

Đò ngang ghé bến Kim Bồng chiếu hoa

Bàn tay người thợ tài hoa

Đã từng dệt gấm theo hoa phố phường

Đất này đâu cũng quê hương

Cầu tre bến nước nẻo đường thân quen

Trải qua lửa đạn bao phen

Mà màu xanh vẫn tơ duyên cùng người

Cẩm Thanh dừa nước tốt tươi

Ngàn năm đất mãi cùng người đứng lên

Cẩm Châu ruộng lúa mông mênh 

Rau xanh Trà Quế hương thơm ngọt ngào

 

Hò quàng:        Về thăm Tân Hiệp Đảo xa

Cù Lao chim yến khúc ca tâm tình

Quê hương trong sắc thanh bình

Sông Hoài biết mấy nghĩa tình vấn vương

Hội An tôi mến tôi thương

Đường xưa phố cũ hàng dương con người

 

Xuân nữ:        Hội An quê mẹ tôi ơi

Khúc dân ca cả một đời nâng niu

Hội An qua nét phố rêu

Hội An ngọn lửa tình yêu tim mình

Ai người du khách dừng chân

Nhớ chăng câu hát ngọt lành ca dao

 

Hát ru:        À ơi! Ai qua phố Hội Chùa Cầu

Để thương mà để nhớ để sầu cho ai

Để sầu cho khách vãng lai    

Để thương để nhớ cho ai chịu sầu.

 

Dân ca bài chòi:	Hội An quê hương tôi

Dân ca bài chòi: Hội An quê hương tôi

Dân ca bài chòi:    Hội An quê hương tôi 

                                    Tác giả: Phan Dưỡng

 

Hò khoan:         À ơi… Nhìn ra sông Hoài trời xanh nước biếc 

            Ngó lại Chùa Cầu tha thiết nhớ nhung 

            Xa quê rồi lại tương phùng 

            Hội An ta đó cùng chung tấc lòng. 

 

Lối xuân nữ:     Tôi dạo bước trên đường xưa phố cũ 

            Bến đò ngang còn đưa khách sang sông 

            Thuyền ai chở nặng tấm lòng 

            Người con xa xứ vẫn mong ngày … về. 

Xuân nữ:         Hàng dừa in bóng sông quê 

            Nhớ ngày xưa, giữa trưa hè trèo cao 

            À ơi câu hát năm nao 

            Ru tôi vào giấc ngủ sâu ấm nồng 

            Lời mẹ ru đưa tôi đi khắp chốn 

            Từ Lai Nghi xuống Cửa Đại sóng đưa 

            Nhớ Phố Hội, một chiều mưa 

            Thương ai quảng gánh còn chưa kịp về 

 

Cổ bản:         Thắm màu gạch đỏ gốm nung 

            Thổi hồn vào đất hòa cùng phố xưa 

            Đất phù sa thấm bàn tay người thợ 

            Cho tinh hoa làm rạng rỡ Thanh Hà 

            Ngói âm dương đẹp mái nhà 

            Để Kim Bồng trổ tài hoa cùng người 

            Từng thớ gỗ đơn sơ mộc mạc 

            Qua bàn tay đẽo gọt ngày đêm 

            Bức tranh sơn thủy hiện lên 

            Rồng bay phượng múa in trên gỗ vàng. 

            

Vè Quảng:         Cổ Cò mặt nước mênh mang 

            Sông quê tưới mát những hàng rau thơm 

            Dáng ai gánh nước sớm hôm 

            Cần cù chăm bón vai sờn áo nâu 

            Mồ hôi đổ xuống ruộng sâu 

            Làm nên Trà Quế một màu xanh tươi.

            

Hò Quảng:         Dừng chân ghé lại bên đàng 

            Ăn tô mì Quảng bên hàng quán xưa 

            Nhìn xa đôi gánh đong đưa 

            Ngỡ đâu kỉ niệm như vừa qua đây 

            Đậm đà hương vị đất này 

            Cao lầu ngõ phố ớt cay thơm nồng 

            Ôi quê hương nặng tấm lòng 

            Hội An đất mẹ mênh mông tình người.

 
HỘI AN QUÊ MÌNH

HỘI AN QUÊ MÌNH

HỘI AN QUÊ MÌNH

Hò Khoan: 

À ơ....Ai về thăm đất Quảng Nam 

Dừng chân ghé lại Hội An quê mình. 

Thưa rằng cảnh đẹp người xinh 

Phố vui người lại chân tình , mến thương

Khoan hố hợi là hò khoan...

 

Xuân nữ: 

Lối: Lắng nghe phố vọng ngàn xưa 

Sông Hoài một thuở đón đưa...dập dìu. 

Thuyền về tấp nập bến neo 

Rộn ràng mua bán, may thêu thoả lòng. 

Lặng trôi theo mốc thời gian 

Hội An lắm nỗi bâng khuâng thăng trầm. 

Đêm rằm thắp sáng hoa đăng 

Đèn lồng bảy sắc treo giăng phố phường

 

Cổ bản:

Cong cong mái ngói rêu phong 

Phố xưa trầm mặc đa mang nỗi niềm. 

Chùa Cầu kiến trúc trang nghiêm 

Nghiêng soi bóng nước gợi miền anh linh. 

Chùa Ông Phúc Kiến lặng thinh 

Nguyện cầu quốc thái dân lành, phố vui. 

Dập dìu du khách nơi nơi 

Dâng hương cầu nguyện, tỏ lời tri ân. 

Triều Châu Hội Quán tình thâm 

          Vòng tay bè bạn mãi dang xa gần     

 

Xuân nữ: 

Từng con phố mỗi nét duyên 

Áo dài ai gửi vấn vương gợi tình. 

Lạ lùng một nét môi xinh 

Bỗng dưng thành kẻ si tình mất thôi. 

Hài hoà cảnh đẹp người vui 

Hội An thắm đượm lòng tôi chữ Tình. 

 

Vè quảng: 

Xã , phường điểm một sắc xanh 

Một làn sinh khí trong lành rất riêng. 

Rau thơm Trà Quế một vùng 

Hữu cơ rau sạch, Thanh Đông ngọt lành.  

Còn nhiều di tích vang danh 

Về đây sẽ thấy quê mình thân thương.

Xàng xê:  

Ghé thăm đất Mẹ anh Hùng 

Cẩm Thanh còn đó một vùng liệt oanh. 

Hiên ngang Bẩy Mẫu dừa xanh 

Gợi bao chiến tích vang danh oai hùng. 

Nay làn gió mới thổi bừng

Sinh Thái du lịch mở mang mời chào. 

Giọng hò theo gió gửi trao 

Say lòng lữ khách, ngọt ngào câu thơ. 

 

Hò quảng:  

Mênh mang Cửa Đại hoàng hôn

Biển trời hoà quyện ngập tràn tin yêu.

Hải âu vờn sóng dập dìu.

Cù Lao Chàm sinh thái, người người ghé thăm.

Yến sào nứt tiếng thơm ngon.

Tàu thuyền bỡn sóng hân hoan cập bờ...

 

Hội An... đẹp tựa vần thơ.

Thiêng liêng tình đất, vấn vương tình người .

Yêu sao cảnh đẹp người vui

Trên đà hội nhập vững vàng đi lên.

Năm Châu sánh bước vững vàng

Nối vòng tay lớn huy hoàng tương lai./.

 

Dân ca bài chòi: 	HOÀI PHỐ TRONG TÔI`

Dân ca bài chòi: HOÀI PHỐ TRONG TÔI`

Dân ca bài chòi:     HOÀI PHỐ TRONG TÔI`             Tác giả: Dương Quý-Mỹ Nương

 

Ngâm thơ:    Nữ:    Giữa lòng đất khách thênh thang

            Nhớ về đất mẹ miên man cõi lòng

Chiều chiều ra đứng ngõ trông

Trông về Hoài phố mà lòng ngẩn…ngơ.

 

VKLang:    Nam:    Giữa thênh thang, trông dáng quê hương mình

            Lửng lơ mây trời, hòa nỗi lòng với thiên nhiên

            Tâm tư nói sao cho vừa, nhìn đất mẹ đổi thay đẹp tươi

        Nữ:    Mơ về những ngày ta còn thơ ấu

            Bánh bao, bánh vạc, rồi bánh ít, phu thê

            Bánh ram, bánh da, bánh xoài, rồi nhớ mùi bánh khoai, đậu xanh,…

            Mê sao cái hương Cao Lầu, rồi tô Mì Quảng thơm lừng thơm

        N+N:    Chiều nao trên bến sông xưa - Khúc dân ca ngọt bờ môi

            Tình quê dạt dào trong tim, ôi nhớ thương phố Hoài trầm tư.

 

Xuân nữ:    Nữ:    Nhớ con phố nhỏ thân quen

            Lung linh muôn ánh đèn giăng mơ màng

        Nam:    Chùa Cầu níu bước chân nàng

            Để anh đứng ngắm dịu dàng tóc mây

        Nữ:    Cẩm Nam hương bắp ngất ngây

            Biển khơi dang rộng vòng tay ôm thuyền

        N+N:    Cẩm Hà - Quật cảnh vàng tươi

            Hương rau Trà Quế làm say lòng người.

            

Hò khoan:    Nam:    À ơi…Cẩm Kim tiếng đục gõ mời

            Mộc Kim Bồng -thắm ngàn lời ngợi ca

            Cẩm Thanh sông nước bao la

            Rừng dừa bảy mẫu mộng mơ hiền hòa

        Nữ:    À ơi…Chợ phiên nhớ dáng ai chờ

            Thương hoài nét cổ Hương Hiền Cẩm Phô. (Khoan…hố hợi.)

            

Xàng xê:    Nữ:    Cẩm Châu giấu một chút duyên

            Nhớ làng An Mỹ bình yên lạ thường

            Cù Lao sóng vỗ nhớ thương

            Đảo xa gửi nỗi vấn vương đất liền

        Nam:    Dừa xanh tỏa bóng nghiêng nghiêng

            Nhớ chiều Cửa Đại cát mềm gót son

            Lửa nung hòn đất Thu Bồn

            Thanh Hà làng gốm giữ hồn quê ân tình.

            

Cổ bản:    Nữ:    Cẩm An níu bước người thương

            Vẻ đẹp thầm lặng rưng rưng cõi lòng

            Nhớ hoài xứ cổ Tầm Vông

            Mái đình ngói phủ mặc trầm rêu phong 

        Nam:    Tinh hoa nét chạm trăm năm

            Khắc hồn Tấn Ký ngàn năm giữ gìn.

            

Hò Quảng:    N+N:    Lòng ta vẫn vẹn niềm tin

            Người con phố Hội đậm tình sắt son 

            Chung tay góp sức bảo tồn

            Tô thêm nét đẹp nước non hài hòa

            Khắc ghi hình bóng quê nhà

            Vai cha áo mẹ nhạt nhòa gió sương

    Dù xa trên mỗi bước đường

    Trong tôi Hoài Phố vẫn nặng vương một lòng.

 
GỬI LÒNG CON ĐẾN CÙNG CHA

GỬI LÒNG CON ĐẾN CÙNG CHA

GỬI LÒNG CON ĐẾN CÙNG CHA                                            Tác giả: Thu Bồn

Lối Xuân nữ:    Có người thợ dựng thành đồng

Đã yên nghỉ tận sông Hồng mẹ ơi!

Con đi dưới một vòm trời

Đau thương nhưng vẫn sáng ngời niềm tin

Đã ngừng đập một quả tim

Đã ngừng đập một cánh chim Đại...Bàng

Niềm đau vô tận thời gian

Nhớ thương nhưng vẫn lệ tràn đẫm mi

Hành trang Bác chẳng có gì

Một đôi dép mỏng đã lì chông gai

(Mà cho con núi rộng sông dài)2

Cho con lưỡi kiếm đã mài ngàn năm

Cho con những ánh trăng rằm

Cho quê hương thắm đượm trăm ân tình

Bác là Bác Hồ Chí Minh

Qua lòng Bác thắm nghĩa tình bạn ta

Nhẹ nhàng nên Bác đi xa

Bác đi đi mãi vượt qua biên thuỳ

 

Xàng xê:        Tiếc rằng trước lúc đi xa

Con chưa được thấy dáng đi của Người

Hẳn trong đôi mắt sáng ngời

Có nguyên vẹn một khoảng trời phương Nam

(Con qua Cẩm Lệ, sông Hàn)2

Ngũ Hành Sơn đứng mơ màng bóng cha

Hỡi người những đất cùng hoa

Tấm thân bao cuộc xông pha trường kỳ

Hàng cây Bác đã xanh rì

Bóng râm toả mát đường đi loài người

Bác gieo giống bốn phương trời

Một ngòi bút cũng sáng ngời lưỡi lê

                                Bác nằm lòng trãi ven đê

Quả tim Bác vẫn đi về miền Nam

Bác đi dưới rặng dừa lam

                                Bác đi dưới những vườn cam chín vàng

Cổ bản:                 Cầu treo lắc lẻo Bác sang

Bác bước lẹ làng như thuở còn trai

(Bác như ánh nắng ban mai)2

Chiếu nơi bãi rộng sông dài con đi

Những hòn núi đá gan lì

Sát vai đứng trụ dưới vì sao xanh

(Những nòng súng thép long lanh)2

Gạt sương rẽ lá băng nhanh dập dồn

 

Xuân nữ:        Bạn từ bãi biển HiRôn

Bạn còn đến kịp để hôn Bác Hồ

Mà con trông đợi Bác vô

Ngắm phương Bắc nhớ thủ đô quặn lòng

Cho con làm nắm đất nồng

Chắn đê giữ nước sông Hồng đang lên

 

Hồ quảng:        Cho con làm một mũi tên

Xoè năm cánh rộng giương lên thành đồng

Việt Nam ơi! Giống tiên rồng!

Bốn ngàn năm lấy máu hồng làm hoa 

Gửi lòng con đến cùng cha

Chiến công đất nước kết hoa triệu vòng


 

 

ĐÓN CÁC ANH VỀ

ĐÓN CÁC ANH VỀ

ĐÓN CÁC ANH VỀ

Lời thơ: Lê Ngọc Nam

                        Chuyển thể dân ca: NSƯT Đỗ Linh

 

Lối xuân nữ:        

Lịch sử đã sang trang - nhưng cuộc chiến đấu năm xưa 

     vẫn còn âm vang lại những ngày chiến trường gian lao khói lửa 

Bao lớp tuổi xuân đã xông pha vào trận địa

Tuổi 20 nhựa sống dâng đầy

Hăng hái tuổi xuân khát vọng tương lai 

Đi chiến đấu để giữ gìn quê hương đất nước

Nơi đất bạn anh là người đi trước

Đất nước thanh bình, các anh nằm lại chiến...trường... xa

 

Dâng tướng quân:

Làn khói hương bay nhoà đôi mắt

Khói hương cay hay nước mắt tuôn trào 

Dòng người yên lặng thương đau

Rừng xôn xao lá (như câu)2 ru hời

Xin được đón các anh về. quê cũ

Xóm làng xưa đang đợi chờ anh

Cho mẹ già vơi nỗi chờ mong 

Tiếng than đứt ruột (bao năm)2 chưa nhoà

Vừng hồng sẽ sáng khắp nơi

Cho quê hương được thắp nén (hương đời)2 rộng bay

 

Xuân nữ:

Đất nước đã qua đi chiến tranh

Nhưng các anh chưa về với mẹ

Hơn 20 năm âm thầm lặng lẽ

Bên cánh rừng già Tây Trường Sơn

Đêm về giá lạnh cô đơn

Ngày thiêu nắng ruị mây vờn trời xa

Bao nhiêu gió táp mưa sa

Các anh năm đó nhồi da xé lòng

Ngày các anh đi tuổi 20 tràn đầy sức sống 

Rộn bước quân hành xẻ dọc Trường Sơn

Gian lao khổ nhọc không sờn

Đói cơm thiếu muối vẫn diệt thù hăng say

Thôi tạm biệt các bạn Lào yêu quý

Các anh về với lòng đất mẹ thương mong

Tổ quốc quê hương đang đợi chờ trông

Chúng tôi xin được đón các anh về đưa về.                    

 

Đất Quảng vào xuân

Đất Quảng vào xuân

Đất Quảng vào xuân

 

Lý hoa chúcNgào ngạt, ngào ngạt trong nắng ban mai

Ngàn hoa hàm tiếu nụ môi cười

Như mang hương xuân rải khắp đất trời, bạn ơi!

Cuộc sống vươn mầm xanh mới

Muôn triệu con tim cũng chung một niềm vui

Mừng xuân cùng nâng ly khánh chúc

Đất Quảng quê ta thắm tươi vạn mùa hoa (2 lần)

 

Vè Quảng:        Tự hào biết mấy quê ta

Mỹ Sơn thắng tích Chăm Pa lưu truyền

Hội An mười bốn trăng lên

Hoài Giang lấp lánh hoa đèn sao sa

Tiếng hò giọng hát ngân nga

Mượt mà điệu lý đậm đà duyên quê

Bảng vàng “Ngũ phụng tề phi”

Địa linh nhân kiệt sử ghi muôn đời

 

Lý đa đa:            Câu dân ca “đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm

Rượu Hồng đào chưa nhấm đà say”

Đọng mãi trong tim, thắm thiết bao tình

Đi đâu cũng nhớ quê mình chẳng quên

Tháng Chạp về đây đất trời vang nhã nhạc

Giục ngàn hoa rộ sắc khoe hương

Quê ta chừng đã vào xuân

Chan hoà muôn ánh (thiều quang) 2lần rạng ngời.

 

Hò Quảng:

Xuân về rộn rã nơi nơi

Quê hương đổi mới lòng người hân hoan

Canh Dần thắng lợi vẻ vang

Bước sang Tân Mão lại càng tiến xa

Chúc quê hương đẹp mùa hoa

Nhà nhà lạc nghiệp âu ca xây đời

Hương xuân ngào ngạt đất trời

Hoa xuân muôn sắc tươi cười gió đông

Tình xuân chan chứa muôn lòng

     Nắng xuân rực rỡ (tô hồng)2 lần núi sông../.

 

DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG

DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG

DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG

Quê hương tôi có dòng sông xanh mát

Hạ lưu Thu Bồn bát ngát dừa xanh

Sông Hoài dòng nước long lanh

In hình phố cổ đất lành Hội An

Đò ngang mấy bận đưa sang

Kim Bồng bàn thạch, nồi rang, chợ chiều

Chợ bà chợ được mến yêu

Lạc câu trà đỏa dạp diều thuyền đi

Trường  Giang  xưa cũng một thì

Hòa dòng cửa đại sông Hoài câu lâu

Sông xưa còn có ghe bầu

Rớ chài ddaysraapj giả câu đủ nghề

Sông quê sớm tối đi về

Đò quê ai chở hàng về ngược xuôi

Còn đây đò dọc xa xôi

Trà linh tý sé bãi bồi duồi chiên

Bến dầu trung phước nối liền

Nông sơn phú Thuận Thu Bồn kiểm lâm

Mây tre gổ nứa dầu thông

Mít chè dứa chuối long bon xuôi bè

Hàng đi đâu kể xuân hè

Miễn sao về đến bến kè Hội An

Nơi đây tôm cá đầy khoang

Cá chuồn cá nục mực nan tôm hùm

Biển khơi Cửa Đại lao Chàm

Sẵn sang trao đổi tháp tùng hàng đi

Sông quê tấp nập ai bì

Câu hò đưa tiển thuyền đi sớm chiều

Ai về nhắn với bạn nguồn

Mít non gửi xuống cá chuồn gởi lên

Sông quê cũng nhiều nhặn lận đận

Hết chiến tranh đến bão lũ thiên tai

Gây bao thảm cảnh điêu tàn

Lỡ bồi tan tóc bờ ngang sông ngoài

Nay trời gió lặng sóng êm

Đò ngang đò dọc thuyền đem khách về

Vui sao ca hát điệu hò

Nghêu ngao cô gái lái đò ngân vang

Sao trời lấp lánh không gian

Sao đời tỏa sáng từng khoan nhịp cầu

Thuyền đưa du khách về đâu

Dừa xanh bảy mẫu sắc màu quê hương

Đón chào du khách bốn phương

Dòng sông quê mãi vấn vương nghĩa tình

Hội An sông nước quê mình

Trăng thanh gió mát hữu tình bạn ơi!

Phạm Ánh Dương

 
ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

                                             ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

 

Lời thơ:

Chuyển thể dân ca

Lối xuân nữ:     Bạn ơi! mồ bạn nơi đâu

            Chỉ nghe tiếng lách lau xào xạc

            Phải lội qua bao thác-vượt biết bao ghềnh

            Chỗ bạn nằm tôi nhớ mãi trong tim!

            Đầu của bạn hướng về núi nhỏ

            Hỡi con suối sâu! Hỡi cành cây ngọn cỏ!?

            Hãy trả cho ta những người bạn thâm...tình

 

Đoạn trường:    Hỡi muôn cây rừng sao im lặng-lạnh lùng nhìn ta!?

            Biết chăng cho là-vượt ngàn trùng xa-bao khó khăn qua

            Suối reo hiu quạnh-dấu chân của bạn  

Nhìn đá kia tê lạnh-mà lạnh thấu trong tâm hồn

Nhìn dòng suối trôi lững lờ

Này dòng suối ơi! Mau nhắn hộ dùm tôi

Bạn giờ ở đâu? Sao suối lặng lờ trôi!?    

 

Xàng xê luỵ:       Núi nhỏ kia ơi! 

Núi nhỏ kia sao vẫn cúi đầu!?

            Suối kia biến chảy ôm sầu lặng im

            Chỗ bạn nằm tôi làm dấu trong tim

            Sao bây giờ lại như đêm tối mù?

 

Xuân nữ:         Hay bạn còn lưu luyến với núi rừng

            Ở nơi đó có một thời đã từng sống đẹp

            Sống hết mình cho đến ngày chết

            Sống trọn niềm tin không lệ thuộc đồng tiền

            Không rượu, bia, không tranh quyền giành chức

            Sống với nhau bằng nghiã tình chân thực

            Có lúc vì nhau mà nhận sự hy sinh

            Lòng chung thuỷ vẫn đinh ninh một lòng

            Bạn ơi! Mồ bạn nơi đâu

            Chỉ nghe có tiếng lách lau xào xạc

            Trận địa hôm nào nay còn xơ xác

            Tiếng suối reo hay tiếng bạn thì thầm

            Chiều nay trời đổ mưa dầm

            Thẩn thờ tìm bạn ướt đầm mưa tuôn

            (Mà lâng lâng bao nỗi u buồn)2

            Nặng lòng xa bạn ôi lệ vương lòng mặn lòng.

        


 

Song ca bài chòi: ĐÊM MÊKÔNG

Song ca bài chòi: ĐÊM MÊKÔNG

Song ca bài chòi: ĐÊM MÊKÔNG (Nhạc: Minh Đức-Thơ: Lê Ngọc Nam-Chuyển thể dân ca: NSƯT Đỗ Linh)

Nhạc: (Bài“Thương em chín đợi mười chờ”, giọng nữ)

Nam:    Hãy... hát...lên ...em

Hát ...nữa đi ...em 

Nữ:    Em hát bài tình ca

Về đất Quảng quê ta

Em hát điệu dân ca

Ôi nghe sao ngọt ngào-mà lòng anh xôn xao 

Một nong tằm là năm nong kén. 

Một nong kén là chín nén tơ 

Thương em, thương em (chín đợi mười chờ)2 

Bao giờ, bao giờ dâu mượt

Bao giờ dâu mượt (em cho tằm)2 nhả tơ...

 

Xuân nữ Nam:

    Đêm ngã xuống bên dòng MêKông rộn rã 

Anh nghe em hát điệu dân ca

Em hát về đất Quảng quê ta 

Giữa mùa hoa ChămPa đang nở 

Em thương ai! Em nhớ ai mà chín đợi mười...chờ 

Em nhớ ai chín đợi mười chờ 

Qua lời em hát phải người xa quê

Tiếng hát em như muốn gởi về 

Quê hương tơ lụa óng vàng Mã Châu

Bay bổng ngân nga xanh ngát biền dâu 

Dịu dàng trong sáng bằng câu ru hời!

 

Hát ru Nữ:    

À ơi! Em hát điệu dân ca đất Quảng

Rượu hồng đào chưa nhấm đã say

Ai người xa xứ ở đây

Thương quê nhớ bạn

À ơ…. Thương quê nhớ bạn ….nhớ bài...dân... ca

Xuân nữ Nữ:

Xa rồi giếng nước cây đa

Xa quê hương, xa mẹ già nhớ mong

Ở đây trên bến Mê Kông

Nhớ dòng sông quê mẹ, mênh mông Thu Bồn

Nhớ luỹ tre làng trong xóm ngoài thôn

Nhớ đàn em nhỏ đang còn ngây thơ

Thương ai chín đợi mười chờ

Ngồi buồn em hát vần thơ cho thoả lòng

 

Nhạc:(Bài“Đêm Mêkông”)

Nam:    Đêm Mê Kông bên dòng sông mênh mông, mênh mông.

Anh nghe em hát bài tình ca.

Nữ:    Em hát bài tình ca về đất Quảng quê t

Giữa mùa hoa ChămPa nở

Nam:    Em thương ai- em nhớ ai chín đợi mười chờ

Nhạc:(Bài“Thương em chín đợi mười chờ”)

Nữ:    Ai có về quê hương Gò Nổi 

Miền đất mới giờ đã xanh dâu

Thương em, thương em gắng đợi ngày nào

Nam:    Gắng đợi ngày nào

Bao giờ, bao giờ dâu mượt -bao giờ dâu mượt 

Nữ:    Em bắc cầu, em bắc cầu đón anh

 

Xuân nữ Nữ: (Nam hát)

Bao năm rồi hỡi em gái nhỏ

Xa mẹ hiền và sông nước quê hương

Hãy hát lên em cho vơi nổi nhớ

Hát nữa đi em bài dân ca đất Quảng

Giai điệu ngọt ngào làm sao xuyến lòng ta

Hãy hát lên em câu hát mặn mà

          Dù người đi trăm ngã vẫn (nhớ về)2 quê hương