Tìm kiếm

TRỌN TÌNH ĐẤT MẸ

TRỌN TÌNH ĐẤT MẸ

TRỌN TÌNH ĐẤT MẸ

 

Thơ: Lê Ngọc Nam

Chuyển thể dân ca: NSUT Đỗ Linh

 

Ngâm thơ:

 

Nữ:   Mãnh đât quê tôi đượm thắm tình

Ca dao mộc mạc lọc từng câu

Nam: Đối nhân, chia sẻ như lòng mẹ

Trọng khách phương xa, trọng nghĩa đời

 

Vọng kim lang:

 

Nữ:    Ở phương xa thấy nhớ quê nhà

Nhớ con đò đầy chiều tan học tôi qua sông

Tiêng rao bán rong trên đường nào bắp ngọt, chuối chiên, khoai lang...

Nam: Mỗi chiều ánh vàng soi về ngõ phố

Bước chân rộn ràng, trường trống đã vang

Nữ:    Phố rêu khói lam xông mùi nồng nàn bánh ram vàng ươm

Nam: Bước ai gõ trên Chùa Cầu lòng càng nhớ quê nhiều hơn

Nữ:    Ngoài khơi sóng nước tung tăng, Hải Âu lươn lờ trên không

Nam: Buồm căng thuyền về nơi xa cá.. tôm... đầy... khoang

 

Xuân nữ:

 

Nữ:    Nhớ quê nỗi nhớ miên man

Nhớ vồng khoai, nhớ ngọn lang bùi

Hội An đất mẹ quê tôi

Dẫu đi xa mãi suốt đời không quên

Nam: Nhớ Kim Bồng thuyền về neo đậu

Đợi nồm lên vượt sóng trùng khơi

Dù cho vật đổi sao dời

Dòng sông vẫn giữ xanh ngời màu xanh

Nữ:    Sông là mẹ sống đời nhân hậu

Mẹ là sông luôn đùm bọc chở che

Dịu mát đi cái nắng trưa hè

Cho cây sai trái sum xuê đầy vườn

Nam: Dẫu còn nghèo nhưng vẫn trọn tình chung thuỷ

Tay chung tay xây dựng quê hương

Làng quê điện sáng khắp đường

Dòng người qua lại từ phương xa về

Nữ:     Đường trong xóm, lối trên đê

Lồng đèn xuôi ngược làng nghề quê tôi

Dưới trăng soi bóng lứa đôi

Thuận Tình giờ đã hai nơi chan hoà

N+N: Yêu sao câu hát dân ca

Hò khoan đối đáp trẻ già cùng vui


 

Hò Khoan:

 

N+N: À ơ...À ơ...hớ khoan hố hợi là hò khoan

Nam: À ơ...Sóng Cửa Đại vì đâu mà trắng xoá

(Bởi) đợi chờ ai mà sóng phải bạc đầu

Nữ:   À ơ (chứ) Phải chăng qua cuộc bể dâu

Long chung thuỷ (nên) sóng bạc đầu chờ mong

Khoan... hố... hợi.... là... hò... khoan

 

Hồ Quảng:

 

Nữ:    Hội An nay đã chuyển mình

Thập phương tấp nập nghĩa tình gần xa

Cẩm Châu, Trường Lệ ai qua

Nước về đồng lúa gió vờn tóc mây

Cẩm Nam sông nước bao la

Bắp tươi, Hến ngọt làm quà quê hương

Nam: Cẩm Thanh ơi! Mưa nắng gió sương

Qua bao đau khổ vững vàng niềm tin

Quê nghèo biết mấy gian nan

Mà rừng dừa nước vẫn hiên ngang giữa đất trời

Nữ:    Xoài xanh mía ngọt người ơi

Xu Suê bánh ít cả đời truyền nhau

Nhớ Cao Lầu bốc hơi nóng hổi

Có rau thơm lừng của Trà Quế  mang sang

N+N: Sóng Cù LaoTân Hiệp ngút ngàn

Yến Sào nổi tiếng chào sang xứ người

 

Xuân nữ:

 

Nam:    Tôi đi muôn vạn nẻo đường

Mà hồn tôi mãi vấn vương quê nhà

Hội An ở giữa tim tôi

Dù xa muôn dặm tình đời không phai

Ngóng quê lòng nhớ đong đầy

Trọn tình đất mẹ ngày mai...ngày mai ...con về. ./. 

 

TRĂNG NƯỚC HOÀI GIANG

TRĂNG NƯỚC HOÀI GIANG

TRĂNG NƯỚC HOÀI GIANG                    Phùng Sơn

 

Hò khoan:     À ơ … Trăng tự nghìn xưa đến rằm thì sáng tỏ

        Trăng về Phố cổ đêm mười bốn trăng thanh

        Hoài Giang trăng nước lung linh

        Phố xưa thêm vẻ hữu tình…nên thơ

 

ĐHLH:    -Trăng lưu luyến vương tình Phố Hội

        Nghìn hoa đăng rực rỡ muôn màu

        Tiếng đàn nhịp khách bay cao

        Ru ta lạc bước lạc vào (2 lần) cõi mơ

        -Những ánh mắt, nụ cười rạng rỡ

        Những lời chào cởi mở, tình thân

        Người người dù Bắc, Trung, Nam

        Thấy như lòng xít lại gần (2 lần) với nhau

 

Xuân nữ:    Trăng nghiêng soi mái Chùa Cầu

        Rêu phong lớp lớp lên màu thời gian

        Kỳ khu từng nét hoa văn

        Bàn tay, khối óc nghệ nhân Kim Bồng

        Tháng năm dù lấp bụi hồng

        Dấu son muôn thuở vẫn không phai nhòa

 

Vè Quảng:    Rộn ràng lớp học dân ca

        Những mầm xanh mới kết hoa đơm chồi

        Trăm năm sự nghiệp trồng người

        Khúc dân ca mãi mãi đời đời ngân vang

        Hò khoan-đối đáp, hội Tao Đàn

        Thú vui tao nhã của dân gian một thời

 

Xuân Nữ:    Mãi mê nghe hát bài chòi

        Để con nó khóc cho lòi rún ra

        Bài chòi diễn xướng dân ca

        Trẻ già ưa thích, gần xa tiếng đồn

        Văn hóa xưa được bảo tồn

        Giữ thơm muôn thuở chút hồn phố xưa

 

Hồ Quảng:     Phố ta ơi! Thương mấy cho vừa

        Người đông phố chật vẫn thừa tình nhân

        Ra về lòng mãi bâng khuâng

        Tưởng như hồn phố níu chân chẳng cho về

Hò khoan:     À ơ…Người về ta chẳng cho về

        Ta níu áo lại, ta đề bài thơ

Hồ Quảng:     Hoa đăng thắp sáng đêm mơ

        Dừa soi bóng nước, con đò đưa trăng

        Mình về có nhớ ta chăng

        Ta về ta nhớ đêm trăng  (2 lần) Phố Hoài.

 
(Dân ca bài chòi)	Trăng Kia Khuyết Đó Lại Tròn

(Dân ca bài chòi) Trăng Kia Khuyết Đó Lại Tròn

 

(Dân ca bài chòi)    Trăng Kia Khuyết Đó Lại Tròn

 

(Lối xuân nữ)    Núi ấn sông trà ngàn năm thương nhớ, 

            Một người con làm rạng rỡ quê hương 

            Chim bằng sải cánh bốn phương 

            Phong ba bão táp gió sương xá… gì.

 

(Xuân nữ)        Quyền cao chức trọng cần chi

            Lên ghềnh xuống thác cũng vì nhân dân

            Khởi xướng phong trào Duy Tân

            Mong cho đất nước muôn phần đẹp tươi

            Dù cho mưa dập sông dồi (x2)

            Đầy ra Côn Đảo khôn nguôi tất long

            Ra tù lại ngọn cờ hồng

            Vẫn đao đáo nổi non sông vơi đầy

            Nuốt hờn tuổi ngậm đắng cay

            Vị dân biểu cụ vẫn tay cầm chèo

            Lòng dân vẫn nước cheo leo

            Làm sao thoát cảnh đói nghèo lầm than

 

(Xàng xê)        Lập lên tờ báo tiếng dân

            Chủ quốc đức tiến xa gần ngợi ca

            Công nông trí thức một nhà

            Vì dân vì nước hôm qua đất lành

            Nghìn năm sử sách lưu danh

            Quyền chủ tịch nước cụ Huỳnh đảm đương

 

(Vè quảng)        Tuổi cao nhưng chí kiên cường

            Quảng Nam đất mẹ quê hương vẹn tròn

            Một long trung nghĩa sắc son

            Sau cho độc lập nước non vững bền

 

(Hò quảng)        Lấy bất biến mà ứng vạn biến

            Chính phủ lâm thời là phải vì dân

            Bảy mươi tuổi vẫn dẻo chân

            Sông Trà núi Ấn gửi thân cuối đời

            Xa xa biển biếc sóng dồi

            Tấm gương của cụ đời đời sáng soi.

 
THU BỒN ƠI

THU BỒN ƠI

THU BỒN ƠI         Thơ: Thân Văn Lào - Chuyển thể dân ca: NSUT Đỗ Linh

Vọng Kim lang:    Hỡi con sông có tự bao giờ

            Ta thẩn thờ vì yêu quý sông quê

            Cái tên Thu Bồn giờ ai đặt tên sông

            Ngọt ngào trong lành xuôi dòng tắm mát

            Tưới bao ruộng đồng bồi đắp phù sa.

            Cho cây thắm tươi đâm chồi cành nảy lộc sắc muôn cành hoa

            Cho em bước sang bến bờ anh ngồi chờ ngẩn ngơ nhìn sông.

            Gìơ đây bỗng thấy buâng khuâng -ánh trăng xa mờ trên sông

            Thuyền trôi ngược dòng mênh mông như dáng ai đang chờ trông.

 

Xuân nữ:        Mênh mông bến nước sông quê

            Thuyền em xuôi ngược đi về bến xưa

            Mái chèo nhẹ sóng ta đưa

            Lặng nghe câu hát người xưa vọng về

            À ơi..dẫu đi mấy dặm Sơn khê

            Lòng không quên được sông quê Thu bồn

            Tay em hái lá dâu non

            Để anh chờ tầm ơ đợi mỏi mòn vì dâu

            Sông Thu ai bắc nhịp cầu

            Để em đây phải dải dầu cùng tơ

            (Mà con sông có tự bao giờ)

            Để em yêu em phải thẩn thờ vì sông

            Thu Bồn ai đặt tên sông

            Bao năm bồi đắp cho đồng phù sa

            Cho cây kết trái đơm hoa

            Cho em xuống bến để qua bến bờ

            Anh nhìn nuối tiếc ngẩn ngơ

            Nhớ em từ chốn bến chờ hẹn ai

            Sông cho nước sông cho đời

            Lắm khi trái gió trở trời đổ mưa

            Vậy mà! nhẹ nhàng tha thiết đong đưa

            Mượt mà hiền dịu khi chưa đến hè.

 

Xàng xê luỵ:    Dòng sông ôm quyện luỹ tre

            Em yêu em quý khi về đến đây

            Sông mang nước tưới luống cày

            Cho bao thế hệ đất này hồi sinh

            Sông quê soi bóng đôi mình

            Đêm về trăng nước lung linh ánh hồng.

 

Hò quảng:        Đứng trên thuyền mát cả lòng

Tự hào ta có một dòng sông Thu

            Sông qua bao cảnh mây mù

            Sông biết hát, biết nhận thù xuống dòng sâu

            Nước xanh thắm mãi một màu.

            Thu Bồn ơi! Ngàn năm sông mãi bắt cầu tình ta

            Sống cùng bè bạn gần xa

            Thương yêu sông nước (quê ta)Thu Bồn.

 

TÂM TÌNH NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH

TÂM TÌNH NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH

  TÂM TÌNH NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH                                                             Tác giả: Phú Sương  

Hò khoan:     À ơi! Đi đâu cũng nhớ vầng mây trắng

                     Sớm chiều ôm ấp rặng Hải Vân

                     Đi đâu lòng cũng bâng khuâng

                     Nhớ về quê mẹ tình thâm nặng tình

                     Khoan hố hợi là hò khoan...

 

Xuân nữ:    Ôi tiếng hát của dòng sông xứ sở

                     Tiếng cội nguồn muôn thuở thiết tha

                     Tiếng ngàn năm hào khí ông cha

                     Khúc dân ca ngọt ngào lời ru đất mẹ

                     Khúc hát một thời để nhớ

                     Khiến lòng tôi xao xuyến bồi ...hồi

                     Thu Bồn ơi! Quảng Nam ơi!

                     Có nghe trong gió vọng lời thiết tha

                     Lâu rồi cứ ngỡ hôm qua

                     Còn vang nhịp bước khúc ca quân hành

 

Cổ bản:     Những người lính đáp lời tổ quốc

                     Quyết xông pha vào cuộc trường chinh

                     Băng qua gian khổ hy sinh

                     Bắt quân cướp nước phải đền máu xương

                     Đât Quảng Nam trung dũng kiên cường

                     Những người con đất Quảng thẳng dương cờ hồng

                    Quân đi đất lở trời long

                    Niềm tin luỹ thép thành đồng không lay

 

Xàng xê:    Những người lính chân đồng vai sắt

                   Đêm ngủ hầm đói rét trường sơn

                   Trắng rừng chất độc da cam

                   Cùng chung ấm lạnh gian nan những ngày

                   Từng khi gian khổ đắng cay

                   Hành quân đi giữa pháo bầy đạn bom

                   Chia nhau cơn sốt giữa rừng

                   Ôm nhau hát giữa tình thương chân thành

Vè quảng:             Đồng đội tôi có bạn không về

Trái tim còn nặng lời là thề nước non

Có người tàn cuộc chiến tranh

Trở về quê cũ tan là tành còn đâu

(Mái nhà xưa đã vùi sâu)2

Nửa phần thân thể đớn đau tật nguyền

Đồng đội tôi kẻ còn người mất

Đã đấu tranh cho hạnh phúc tương lai

(Cho ngày đỏ rợp cờ bay)2

Trời quê lộng gió nắng mai tươi hồng 

 

Đất hồ lòng hán:    Đây tâm huyết đây niềm tin gửi lại

Mong từ đây con cháu ghi lòng

Noi theo truyền thống cha ông

Điểm tô đất mẹ (ân tình)2 thắm tươi

Bao thế hệ kiên cường tranh đấu

Cho ngày nay, cho ngày mai ta cả cuộc đời

Đừng như bèo dạt mây trôi

Tuổi xuân đừng để (đời xuôi) theo dòng

Hãy vươn tới chân trời rộng mở

Đem sức minh gìn giữ quê hương

Dựng xây đất Quảng quê hương

Bừng lên dưới ánh (hồng dương)2 sáng ngời

 

 

QUYỀN SỐNG CHO EM

QUYỀN SỐNG CHO EM

QUYỀN SỐNG CHO EM                         (Quảng Văn Quý)

 

    Hát ru vọng:         Con ơi gắng ngủ đi con.

            Cha con khuất núi con còn ngây thơ

            Thương con sống cảnh bơ vơ.

            Thân hình dị dạng....biết cậy nhờ nơi…đâu

    

    Lối Xuân nữ:         Ôi chiến tranh đã đi vào quá khứ 

            Quê hương mình nay đổi thịt thay da

            Nhưng vẫn còn đây bao cảnh xót xa

            Bao số phận, bao cảnh đời nghiệt ngã

            Có những em thơ đang quăng mình vật vã

            Có những sinh linh chưa kịp thành ….người

    Xuân nữ:        Ôi tiếng ru ...ôi tiếng ru nhói một khoảng trời

            Hay tiếng kêu thảm thiết những mảnh đời da cam

            Em cười tím ruột bầm gan

            Niềm đau phủ trắng khăn tang một đời

            Nhiễm độc da cam em chẳng được làm người

            Sinh ra chẳng vẹn nụ cười hồn nhiên

            Cơn đau hành hạ triền miên

            Thân hình co giật đảo điên quay cuồng

 

Vè Quảng:        Chân tay co quắp rẩy run

            Tấm thân khuyết tật lệ tuông nghẹn ngào

            Da cam là một nỗi đau

            Da cam là kẻ nhuộm màu chia ly

            Trời ơi em có tội tình chi

            Chịu bao giông tố từ khi em lọt lòng

    

    Đất hồ lòng hán:     Em chẳng biết vì sao mình khổ

            Bởi da cam chất độc bạo tàn

            Giặc đem rải khắp giang sơn

            Gieo bao cái chết vô vàn, vô vàn xót xa

            Ôi chất độc ngấm vào thân thể

            (Đời mẹ cha)2 truyền lại cho đời con

            Nỗi đau truyền kiếp da cam

            Gây bao nghiệt cảnh oan khiên, oan khiên đau lòng

                        

Xuân nữ         Người người ai cũng thầm mong

            Em vượt qua số phận mở lòng với tương lai

            Để bóng đêm rồi sẽ dần phai

            Để cho ánh nắng ban mai tràn về

 

Gió đưa trăng:    Hỡi các bạn những tấm lòng thơm thảo

            (Hãy hát lên lời nhân ái từ tâm)2

            Giúp người chất độc da cam

            Vượt lên số phận vươn lên với đời

            Vượt lên số phận vươn lên với đời

 

Hồ Quảng:        Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ

            Câu ca xưa còn đó, tình nghĩa nọ không phai

            Hãy hát vang lên các bạn ơi!

            Bài ca chan chứa tình người trong tim

            Ngàn lời ca khúc nhạc dịu êm    

            Vơi đi ám ảnh da cam giữa đời

            Để bình minh chiếu khắp muôn nơi

            Để lời ru đẫm lệ thành lời... thành lời yêu thương./.

 
Quê hương

Quê hương

Quê hương

Thơ: Đỗ Trung Quân

    Nhạc: Giáp Văn Thạch

    Lời dân ca: Phùng Sơn

 

Nhạc:          “Quê hương là chùm khế ngọt… Êm đềm khua nước ven sông”

 

Xuân nữ:    Quê hương tuổi thơ là con diều nhỏ

Những chiều vàng lộng gió vút lên khơi

Tuổi hồn nhiên rộn rã tiếng cười

Hái hoa đuổi bướm rong chơi trên … đồng

Quê hương là một chuyện lòng

Mùa em mắt biếc môi hồng kiêu sa

Biết nhau từ thuở mười ba

Đến năm mười tám vẫn là người dưng

Gặp nhau lòng cứ ngại ngùng

Tình sao muốn ngõ vẫn nói không nên…lời

 

Hồ quảng:     Tình yêu đó như nụ hoa chưa nở

Nắng sớm mưa chiều chẳng sợ tàn phai

Nên xa nhau đã mấy năm dài

Vẫn nhớ về một thuở cùng ai chung đường

Em là một góc quê hương

Chiếc nôi hồng kỷ niệm thân thương một đời

 

Lý đa đa:     Nghe trong tim kỷ niệm xưa thoảng đưa hương mùa cũ

Lối nhỏ ai về nắng rải trắng hoa cau

Nón lá nghiêng nghiêng mắt biếc hoen sầu

Nhớ ơi một thuở ban đầu khó quên…

 

Nhạc:     “Quê hương là cầu tre nhỏ…sẽ không lớn nỗi thành ngưòi”

 

Xuân nữ:     Quê hương với mẹ già như chẳng khác

Suốt một đời toả bóng mát trong ta

Là dòng sông chở nặng phù sa

Nuôi xanh mượt từng nương dâu, ruộng lúa

Là khúc ca dao hoà vào dòng sữa

Để con thơ khôn lớn nên người

Theo ta đến tận cuối đời

Ngọt ngào tha thiết những lời mẹ ru

Trăng còn khi tỏ khi mờ

Lời ru của mẹ thiên thu…vẫn bên lòng…

 

ru con:    Ơi à ơi! Mẹ ru thiết tha đêm ngày

Bao tình thương, mẹ ru theo từng nhịp võng

Bát ngát bóng luỹ tre xanh

Ngạt ngào hương hoa cau thơm nồng

Có nghìn đàn bướm tung tăng

Bay vào từng giấc mơ hồng…(2)

Ơi mẹ ơi!...Quê nhà ơi!...


 

 
NHỚ CẦU

NHỚ CẦU

NHỚ CẦU

Hò khoan:    Ta xa cầu bởi vì đâu?

Nhớ cầu thức suốt đêm thâu nhìn trời

Ngỡ ngàng vì mảnh sao rơi

Dòng sông sóng dậy người người hoan ca

Khoan hố hợi là hò khoan….

 

Xuân nữ:     Tiệc vui khách chưa rời nhà

Cầu trăng bóng ngả, cầu xa….xa dần

Một đời vì nước vì dân

Một đời ta đã dấn thân, thôi đành

Tiếc chi tuổi trẻ đầu xanh

Chiến trường Nam Bắc tung hoành bốn phương

Ngày về thăm lại quê hương

Nhà tôn, vách đất, người thương không còn

 

Vè quảng:    Ra đi lấp biển dời non

Về quê xưa cũ vẫn là còn như xưa

Bửa cơm vẫn mắm với dưa

Mái nhà vẫn lợp lá dừa, rạ, tranh

Xa rồi khói lửa chiến tranh

Đói nghèo còn đó (không đành làm ngơ)2

 

Cổ bản:    Với cầu ta chỉ ước mơ

Hợp long nối nhịp kịp giờ mừng công

Tháng ba cầu bắc qua sông

Đúng ngày hai chín Tây-Đông nối bờ

Người người lớp lớp hoa cờ

Mừng vui cầu dệt nên thơ từ rày

Đời quê nay đã đổi thay

Đời người, cuộc sống có ngày vươn xa

Niềm vui đến với mọi nhà 

Còn ai chịu cảnh nhà xa, nhớ cầu

 

Xàng xê:    Sông còn dò được nông sâu

Lòng người chiếc bóng qua cầu gió bay

Cầu ơi! Có nhớ những ngày

Dầm mưa dãi nắng đêm say lửa hàn

Mưa nguồn lũ ngập sông tràn

Lênh đênh trên nước lắp bàn thép quay

Bập bềnh sóng đẩy bè xoay

Dòng sông cuốn thợ giữa ngày lũ dâng

Mồ hôi rơi xuống dòng sông

Cho quay nối Tây-Đông sông Hàn

 

Xuân nữ:    Ngày mai sách đã sang trang

Còn ai nhắc đến gian nan thợ cầu

Nỗi niềm gửi lại ngàn sau

Mong cho nước mạnh dân giàu, bình yên

Ngày mai xua hết ưu phiền

Không còn nắng ngửa, mưa nghiêng vào nhà

 

Hò khoan: (Nhạc đệm hò quảng):

À ơi! Thuyền Rồng kết nối ngàn hoa

Người người mọi nẻo giao hòa yêu thương

Nghiêng vai cầu đón ngàn phương

Cho thành phố Cảng ngát hương hoa đời

 

Hò quảng:    Nhớ cầu day dứt cầu ơi

Ai nay như mảnh sao rơi dưới trời

Dẫu cho vật đổi sao dời

Lòng tin vẫn có thảnh thơi huy hoàng

Không màng chi cảnh giàu sang

Chỉ mong cho nước sông Hàn mãi trong

Dù cho…….

Dù cho vất vả long đong

Chân cầu vẫn chắc đáy lòng, đáy lòng sông sâu.






 

NGƯỜI TÌM ĐỒNG ĐỘI

NGƯỜI TÌM ĐỒNG ĐỘI

NGƯỜI TÌM ĐỒNG ĐỘI                               (Huỳnh Phước Lộc)

 

Lối xuân nữ:    Anh được lớn lên trên quê hương sau ngày giải phóng,

Anh đã sinh ra trên mảnh đất anh hùng,

Mảnh đất kiên cường, trọn vẹn thủy chung,

Tình sâu, nghĩa nặng, hiếu trung ơ trọn... đời...

 

Xuân Nữ:        Rồi anh vào bộ đội anh Xuất ơi !

Qua bao năm tháng của thời tuổi thơ,

Anh lớn lên từng phút từng giờ,

Anh trưởng thành trong quân đội ai có ngờ được đâu.

Nặng lòng từng bữa cơm rau,

Anh cùng đồng đội chia nhau nghĩa tình,

(Trường Sa Đông)2 anh đứng gác một mình,

Gió đêm thổi nhẹ chỉ có mình, có ta.

 

Hát Ru:        À ơi...Anh ở Trường Sa Đông anh nhớ về quê Mẹ,

Đêm Trường Sa vắng vẻ không ai,

Biển xanh thì sóng vỗ bên tai,

Chứ anh thương anh nhớ,

Chứ anh thương anh nhớ để cho ai nặng lòng...

 

Xuân Nữ:        Anh lên tàu anh từ giã đảo Trường Sa Đông,

Đồng đội anh còn ở lại mắt anh hoa lệ mờ,

Lòng anh bối rối như tơ,

Lòng anh ray rứt từng giờ anh đau.

 

Vè Quảng:        Nghĩa tình trọn vẹn mà trước sau,

Kẻ đi người ở nhớ nhau sao đành,

Anh về sống lại quê anh...

Anh về sống lại quê anh...

Nhớ thương đồng đội nên anh phải đi tìm.

 

Cổ Bản:        Bao năm anh in đậm trong tim,

Bao năm anh giữ trọn niềm ước mơ,

Thái Bình ơi! anh đến bao giờ,

Anh đi tìm đồng đội ước mơ những ngày,

Quảng Bình anh đến hôm nay,

Phú Yên, Bình Định những ngày anh qua,

Khánh Hòa, Quảng Ngãi thiết tha,

Anh cùng đồng đội tìm ra được rồi,

Chỉ còn một đồng đội nữa thôi,

Anh tìm chưa được anh đứng ngồi không yên,

Người đồng chí người bạn hiền,

Bao năm gian khổ anh động viên từng ngày,

Anh được tin đồng đội ở Đắk Lắk, Gia Lai,

Công việc anh để lại ngày mai anh lên đường,

Quyết đi tìm người đồng đội thân thương                                  

Cùng anh gian khổ chiến trường trường sa.......                 

 

Hò quảng:        Qua bao kỷ niệm thân thương,

Qua bao kỷ niệm vấn vương tình người,

Hòa Hải quê Mẹ anh Xuất ơi,

Gương anh mãi mãi sáng ngời, sáng ngày với quê hương.,.

 
MÙA THU NHỚ BÁC

MÙA THU NHỚ BÁC

MÙA THU NHỚ BÁC

                                Phan Ngạn

Lối xuân nữ:      Từ mảnh đất miền Trung con gửi lòng về phương Bắc

Nơi Bác Hồ đã yên giấc nghìn thu

Niềm thương nỗi nhớ đến Người 

Đông, Xuân, Thu, Hạ đầy vơi nỗi ... lòng!

 

Dân ca mới:    Nói sao hết niềm nhớ thương

Vì dân sau trước một lòng

Một đời vì quê hương nước non

Dẫu mong sao cho đời  hoa thơm

Người đi trăm ghềnh nghìn thác

Nắng loá mưa giăng, biết mấy gian nan

Con tàu lênh đênh phiêu bạt dòng đời

Con về nơi đây dẫu xuôi ngược bôn ba....

Lòng nhớ thương luôn trong con ...Người ơi!

 

Xuân nữ:         - Người về đem chân lý sáng ngời

Mở đường dân tộc phất cờ đứng lên

Mùa thu năm ấy vang rền

Mùa thu Tháng Tám dệt nên trang sử vàng

- Nhớ ngày ấy Ba Đình nắng ấm

Dưới rừng cờ Bác sừng sững giữa đài cao

Âm vang giọng nói thanh cao

Tuyên ngôn độc lập:“Đồng bào nghe rõ không!?”

- Tình thương của Bác thấm nồng

Bác trang trải khắp núi sông biển trời

- Bác ơi! Bác trọn một đời

Vì dân vì nước sáng ngời nghĩa nhân!

 

Xàng xê:        - Cháu con nhớ Bác vô ngần

Mà sao Bác đi mãi Bác không quay về

- Núi sông nay trọn một bề

Bắc Nam sum họp đuề huề cháu con

Thế mà Bác lại không còn

Để miền Trung Bác đến cho cháu con thoã lòng!

 

Hò quảng :         Nhưng không! Bác vẫn còn đây!

Vẫn cười vui trước lễ đài năm xưa

Bác vẫn đi khắp chốn mọi nhà

Vẫn lời thăm hỏi thiết tha ngọt ngào

Hồ Chí Minh! Người đẹp xiết bao!

Mùa thu nỗi nhớ tạt vào núi sông!./.

    

 
LỜI RU CỦA MẸ

LỜI RU CỦA MẸ

LỜI RU CỦA MẸ

                                Phùng Sơn

Lý tang tít:        Ru hời…ru hỡi…là ru…

             Tiếng à ơi vang đêm trường xa vắng

Mẹ ru muồi (2) năm tháng giấc hồn nhiên

Mẹ kể lên đời cô Tấm dịu hiền

Và biết bao nàng tiên khung trời hoa bướm

Dòng sữa ca dao nuôi con lớn từng ngày

 

Hết nằm nôi con thơ dần khôn lớn 

Học trường gần (2) rồi lại học trường xa

Đời hắt hiu sờn vai áo mẹ già

Nào quản chi ngược xuôi dãi dầu sương gió

Nắng xế mưa mai dần phai tóc mẹ hiền

 

Vọng Kim Lang     Mấy thu qua, lê gót nơi quê người. 

            Tiếng ru hời vẫn vọng mãi trong tim. 

            Nhắc bao tháng năm êm đềm bên mẹ sống vui hồn nhiên (nhạc). 

            Chạnh lòng thương người quê nhà chiếc bóng, 

            vẫn mong đợi, mòn mỏi mấy năm qua, 

            hết Đông sang Hạ màu tóc đã pha sương. 

            Đứa con bây giờ lang bạt kiếp tha hương (nhạc). 

            Từng đêm, trong giấc chiêm bao, ngân nga lời mẹ bay cao. 

            À ơi! từng lời ca dao khiến con bỗng quặn đau…

 

Xuân nữ:        Như con nước mãi xuôi về biển cả

            Dòng thời gian hết Hạ lại sang Thu

            Trông con mắt mẹ đã mờ

            Nắng mưa đã nhuộm bạc phơ mái đầu 

            Mẹ ơi! Chín chữ Cù Lao

            Tình sông nghĩa biển chất cao muôn trùng.  

 

Hò quảng:        Giữa đời gió táp mưa tuôn

Lời ru của mẹ vẫn luôn ngọt ngào

Mẹ là bóng mát trên cao

Trăm sông nghìn suối chảy vào đại dương

Nên dù lưu lạc ngàn phương

Trong con luôn có một quê hương… để nhớ về./.